– Lý do gì khiến chị quyết định lấn sân phim ảnh với vai Hải Lan trong ‘Thỏ ơi’ của Trấn Thành?
– Tất cả là cái duyên. Hôm đó tôi đang đi diễn thì công ty gọi, bảo bên anh Trấn Thành mời lên casting. Tôi còn hỏi lại: “Ủa mời cameo thì casting làm gì?”. Lúc ấy, tôi đâu dám nghĩ mình được thử vai trong dàn chính.
Nhiều người nghĩ tôi được “đo ni đóng giày” từ trước cho vai Hải Lan nhưng thực tế, tôi cũng giống như các diễn viên khác trong dàn chính, đều phải casting rồi mới được nhận vai. Lựa chọn ban đầu của anh Trấn Thành dành cho vai Hải Lan không phải là tôi nhưng sau khi xem tôi casting một cảnh, anh ấy thốt lên: “Ôi, con Hải Lan đây rồi”. Không chỉ anh ấy mà cả công ty đều đồng ý chọn tôi. Vai của tôi dự kiến quay 15 ngày nhưng cuối cùng kéo dài đến một tháng rưỡi.
Vai diễn thú vị bởi có sự đối lập với cô Văn Mai Hương trong mắt khán giả bao năm nay. Từ khi vào nghề, tôi luôn giữ hình ảnh an toàn, nghiêm túc mỗi lần lên sân khấu. Có lẽ anh Trấn Thành nhận ra tôi có nét gì đó phù hợp với Hải Lan nên mới mời tôi casting nhân vật này. Qua quá trình làm việc cùng, tôi thấy anh ấy là người rất giỏi khai phá điều tiềm ẩn bên trong mỗi diễn viên.
Tôi đến với Thỏ ơi rất vô tư, không kỳ vọng sau phim sẽ được gọi là diễn viên hay có thêm vai mới. Có lẽ chính sự vô tư đó khiến tôi nhẹ nhàng, thoải mái và có thể khiến mọi người tin mình giống với Hải Lan.
Diễn viên Văn Mai Hương.
– Chị nghĩ gì khi Trấn Thành giao cho mình vai Hải Lan?
– “Sao anh đưa cho em vai già thế. Anh thấy em già thế cơ à?”, tôi đã nói thế khi biết mình được giao vai Hải Lan. Anh Thành đáp lại: “Bà này già nhưng giàu. Mày nên thử thách bản thân đi” và tôi đồng ý.
Khi tìm hiểu nhân vật, tôi hiểu vai diễn trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, có sự chuyển biến trong từng phân đoạn chứ không hề một chiều. Vì thế, tôi nghiên cứu kỹ để tìm ngôn ngữ riêng cho Hải Lan, từ cách đi đứng, cử chỉ đến ánh mắt, nói năng.
Tôi nghĩ mình có sự hoạt ngôn, thú vị, duyên dáng của Hải Lan nhưng cô ấy nhiều góc khuất hơn, luôn bất an trong tình yêu, sợ bị bỏ rơi nên dễ ghen và mất kiểm soát. Tôi thì không như vậy. Tôi không bao giờ chửi bới hay “mày tao” với người yêu, kể cả lúc cãi nhau. Nếu nóng giận, tôi chọn im lặng vì sợ nói ra lời sát thương và chờ đến khi bình tĩnh lại mới nói tiếp.
Tạo hình của Văn Mai Hương trong vai Hải Lan.
– Đâu là áp lực lớn nhất với chị trong lần đầu đóng phim?
– Khi được anh Trấn Thành mời vào vai Hải Lan, tôi nói: “Anh ơi, em đi hát đang ok nhưng nếu em diễn không ra gì, để người ta chửi là chết đấy”. Tôi sợ không thể làm tốt. Thế nhưng, anh ấy cứ khăng khăng: “Mày phải tin anh chứ, anh chọn mày là có lý do”. Ngày phim ra rạp và vai diễn của tôi được phản hồi tích cực, anh ấy liền nói: “Mày thấy chưa? Anh đã nói với mày rồi, mọi người sẽ khen mà”. Điều đó làm tôi rất xúc động vì anh Trấn Thành siêu khó tính, cầu toàn và rất ít khi khen.
Các phân đoạn của tôi đều rất khó nhưng khó nhất là cảnh Hải Lan tâm sự với Hải Linh (Lyly) ở bệnh viện. Đến lúc quay, tôi mới được nhận kịch bản và biết mình thoại tới 5 trang. Khi ấy, tôi phát hoảng và hỏi anh Trấn Thành: “Anh tự tin về em thế à, sao bây giờ mới đưa cho em thoại, dài thế em không thuộc được đâu”. Anh ấy chỉ nói: “Mày tin anh, cứ đọc đi, chỉ cần hiểu là thoại được”. Cảnh ấy quay lúc 4h sáng khi mắt tôi lờ đờ vì mệt mỏi với cặp mi giả và cơn buồn ngủ kéo đến. Thế nhưng, không biết ai phù hộ mà tôi quay một đúp ăn luôn phân đoạn dài 9 phút. Anh Thành vừa hô cắt cảnh vừa chạy đến với gương mặt giàn giụa nước mắt và nói với tôi: “Ôi em ơi, có thứ để bán vé rồi”. Lúc ấy, tôi cũng ngỡ ngàng với chính mình (cười).
Văn Mai Hương và Trấn Thành ở hậu trường phim ‘Thỏ ơi’.
– Chị cảm thấy thế nào khi được nhận xét là diễn hay nhất ‘Thỏ ơi’?
– Tôi thấy sướng khi được khen nhưng vẫn cảm thấy thật khó tin (cười). Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đóng phim, có vai diễn điện ảnh nhưng điều đó đã thành sự thật và tôi chỉ đang tận hưởng mọi thứ mà thôi, không suy nghĩ gì nhiều. Tôi hạnh phúc khi mọi người cảm động, thậm chí khóc vì vai diễn của mình nhưng chưa quen khi được gọi là diễn viên. Phim ảnh với tôi hiện tại là một cuộc dạo chơi. Tôi không đặt nặng cát-xê khi đóng phim vì nếu dành thời gian đó cho công việc khác có thể kiếm được nhiều hơn. Nhưng đây sự đánh đổi xứng đáng, giúp tôi bước ra khỏi vùng an toàn. Hành trình này giúp tôi có những bài học, trải nghiệm quý giá, không thể mua được bằng tiền. Tôi không nghĩ vai diễn này sẽ mở đường cho sự nghiệp điện ảnh nên cũng không đặt ra kế hoạch tiếp theo cho việc đóng phim. Hiện tại, âm nhạc vẫn là điều tôi muốn tập trung nhiều nhất còn với phim ảnh, nếu hữu duyên thì sẽ có lần tiếp theo.