Tôi thấy buồn khi con dâu chưa bao giờ gọi mình là ‘mẹ’, dù đã về làm dâu gần một năm, tôi hiểu khoảng cách giữa chúng tôi vẫn chưa thể xóa.
Tôi năm nay 56 tuổi, có một con trai duy nhất. Cách đây gần một năm, cháu cưới vợ 23 tuổi, làm trong lĩnh vực truyền thông. Ngày đầu mới gặp, tôi thật sự quý bạn gái của con vì khéo nói, biết cư xử, lại khiến con trai tôi thay đổi theo hướng tích cực: chăm chỉ, gọn gàng và có trách nhiệm hơn.
Nhưng ngay từ sau đám cưới, giữa tôi và con dâu đã có một hiểu lầm nhỏ mà dường như đến giờ vẫn chưa hóa giải được. Hôm ấy, khi hai vợ chồng sắp xếp tiền mừng cưới, tôi có nói: “Tiền của bạn mẹ và họ hàng bên mẹ, mẹ sẽ giữ lại, còn của bạn con, con cứ giữ”. Không ngờ con bé tỏ thái độ khó chịu, cho rằng tôi “xui con trai lấy tiền riêng”. Từ hôm đó, nó dần xa cách, nói chuyện lạnh nhạt và tuyệt nhiên chưa một lần gọi tôi là “mẹ”.
Lúc mới cưới, tôi nghĩ chắc do còn ngại, vài tháng sau sẽ quen. Nhưng không. Suốt gần một năm nay, trong mọi cuộc trò chuyện dù trực tiếp hay qua điện thoại, con bé vẫn xưng hô “bác – cháu”. Cả họ hàng, bạn bè nghe đều thấy lạ, còn tôi chỉ biết cười ngượng. Có lần tôi góp ý: “Giờ con là người trong nhà rồi, gọi mẹ nhé”. Nó cười nói “Con nhầm”, ” Con chưa quen”, rồi hứa sẽ thay đổi xong đâu lại vào đấy.
Tôi không phải người khắt khe hay thích soi mói. Chỉ là, mỗi lần nghe tiếng “bác” phát ra từ miệng con dâu, tôi cảm giác như bị thiếu tôn trọng.
Có lúc tôi tự hỏi, có phải vì mình quá để tâm chuyện nhỏ mà khiến khoảng cách càng lớn? Hay là do hiểu lầm năm xưa chưa được nói ra rõ ràng? Tôi muốn chủ động làm hòa nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu để con dâu hiểu tôi chẳng có ý tranh tiền hay áp đặt, chỉ mong gia đình này thật sự là một mái nhà.
Tôi nên im lặng cho mọi thứ tự nguôi ngoai, hay thẳng thắn ngồi lại nói chuyện để gỡ bỏ khúc mắc này, mong độc giả cho lời khuyên.